Có lẽ quư Anh Chị Em đă quen thuộc với Bs. Trần văn Khang, một niên trưởng trong QY QLVNCH. Nhân mùa Giáng Sinh năm nay, BBT xin giới thiệu đến quư Anh Chị Em "CHIỀU CALI", một bài viết tươi sáng, có hậu, mang theo ít nhiều phong tục của gia đ́nh người Việt, một bài viết làm chúng ta cũng nhớ đến cuốn sách "Ǵn Vàng Giữ Ngọc" của nhà văn lăo thành Doăn Quốc Sĩ, vừa từ trần tháng 10 năm 2025. 

 

BBT chân thành cám ơn Bs. Trần Văn Khang tặng thêm cho Hội YKHHN bản nhạc cùng tên, làm bài viết "CHIỀU CALI" thêm sống động và lung linh - Dù trời CALI hiện nay đang mưa tầm tă.

 

Chiều Cali

Trần Văn Khang

Mới vừa quá trưa, thành phố chan ḥa ánh nắng. Khí hậu tại San Diego vào lúc này khá nóng nhưng ngoài trời vẫn có gió mát v́ gần bên bờ biển.

Quang thư thả rời văn pḥng, anh đến một siêu thị Á Đông gần nơi làm việc, mua vài món gia dụng. Cô gái trẻ đứng sau quầy trả tiền vui vẻ chào anh bằng nụ cười và một câu thăm hỏi:

- Chú không đi làm hôm nay sao?

Anh trả lời cô:

- Mỗi chiều thứ năm tôi nghỉ làm pḥng mạch.

Cô gái nói với anh:

- Vậy chiều nay, Chú sẽ cùng Cô dạo trên bờ biển, "nh́n hoàng hôn xuống, ngắm mặt trời lặn".

Quang cười vui:

- Chắc là cô Quỳnh hay coi phim Đại Hàn nên mới có ư nghĩ thơ mộng như thế. Tôi sẽ làm theo lời Cô. Nhưng trong số những phim Đại Hàn cô thích những phim nào?

Cô gái mở to đôi mắt:

- Chú đoán hay quá. Con hay coi phim Hàn Quốc cùng với mẹ con. Mẹ và con thích những phim Cuộc T́nh Paris, Hai Anh Em Nhà Bác Sĩ, Chiếc Giày Thủy Tinh, Bản T́nh Ca Mùa Đông ... và nhiều phim mới sau này. Ba con th́ thích phim Ju Mông và những phim vơ hiệp. Bác sĩ cũng có thời giờ coi phim Đại Hàn nữa sao?

Quang nhẹ gật đầu như thú nhận. Anh quen với gia đ́nh cô gái từ nhiều năm nay, họ là những thân chủ của anh. Cô có cái tên đẹp, Thục Quỳnh. Cha cô là cựu sĩ quan, quen biết anh từ hồi c̣n ở miền đồng bằng Hậu Giang nhiều năm về trước, trước khi cuộc chiến Việt Nam chấm dứt. Ông cùng gia đ́nh sang Hoa Kỳ theo diện HO vào giữa thập niên 90. Thục Quỳnh qua một thời gian đầu c̣n bỡ ngỡ, sau đó đă mau chóng hội nhập vào miền đất mới. Nay cô đă vào Đại Học, nhưng vẫn đi làm tại Siêu Thị này vài giờ mỗi tuần, như hồi cô c̣n ở những năm chót bậc trung học, giúp thêm cho gia đ́nh và để có tiền chi tiêu cho ḿnh. Thục Quỳnh có dáng đẹp và hiền, làn da mịn màng, đôi mắt to và đen. Cô nói chuyện dễ thương, duyên dáng, làm cho ai cũng có cảm t́nh. V́ Quang quen thân với gia đ́nh, cô đôi khi gọi anh bằng chú, đôi khi gọi anh là bác sĩ.

Vài tuần sau Thục Quỳnh lại pḥng khám bệnh của Quang. Dáng cô khỏe mạnh, đầy sức sống của tuổi mười tám, đôi mươi, nhưng vẻ mặt lần này có chút suy tư, không tươi vui như lần trước gặp anh. Trong pḥng khám bệnh kín đáo, hôm nay cô đổi cách xưng hô, ngập ngừng nói với Quang:

- Cháu xin Bác sĩ ... cho toa ... mua thuốc ngừa thai.

Nói xong, cô rưng rưng nước mắt. Quang thật sự ngạc nhiên. Trong bao nhiêu năm làm nghề y sĩ, anh chưa gặp thân chủ nào xin thuốc ngừa thai mà phải khóc. Anh ân cần nói với cô:

- Ở tuổi của cháu, có bạn trai, dùng thuốc ngừa thai là chuyện thường bên Mỹ và có lẽ bây giờ cả ở bên Việt Nam nữa, sao cháu lại khóc?

Cô nghẹn ngào tâm sự:

- Cháu date với anh Jeff, bạn trai của cháu đă bốn lần. Bây giờ anh ấy nhất định đ̣i có sex với cháu. Nếu không cho, cháu nghĩ anh ấy sẽ break up. Bạn của cháu nói khi chưa quen với cháu, Jeff nổi tiếng dating với ai ba lần mà không có sex là anh ấy bỏ, đi t́m bạn gái khác. Jeff khá đẹp trai, giỏi thể thao, lại galant với phụ nữ. Cháu thương Jeff, cháu nghĩ Jeff cũng thương cháu lắm nên cứ "đ̣i" hoài. Cháu muốn là người bạn gái cuối cùng của anh ấy. Sau này, hai ba năm nữa, tốt nghiệp xong, cháu hy vọng sẽ lập gia đ́nh với Jeff. Bác sĩ nghĩ cháu phải làm sao bây giờ? Mẹ cháu lại luôn khuyên nhủ: là con gái Việt Nam phải giữ ǵn, phải bảo trọng thân ḿnh cho đến khi lấy chồng.

Quang thông cảm, anh nhẹ nhàng nói với cô:

- Phong tục ở đây, không có ǵ là sai trái khi dùng thuốc ngừa thai ở tuổi của cháu. Nhưng ư kiến riêng của tôi th́ một người bạn trai, nhất định "đ̣i" bạn gái ḿnh chuyện chăn gối, chuyện xác thịt, mới tiếp tục dating, trong khi cháu không đồng ư, tôi nghĩ người đó không yêu thương cháu thật t́nh đâu. T́nh yêu thật sự, true love, không phải chỉ có việc gần gũi thân xác, mà c̣n nhiều yếu tố khác. Tất nhiên, lúc đầu là sự hấp dẫn, sự ưa thích về ngoại h́nh, về diện mạo của nhau. Sau đó là sự cảm mến nhau về tính t́nh, về tài năng, về cách cư xử... Có người nói, "yêu nhau là cùng nh́n về một hướng". Cháu có hướng giữ ǵn, muốn có t́nh yêu thanh cao trong sạch lúc ban đầu. Anh bạn Jeff của cháu lại nh́n về hướng t́nh dục cấp thời. Như vậy hai người đă có cái nh́n khác nhau về t́nh yêu. Ví dụ cháu lập gia đ́nh với Jeff, khi sanh đẻ, hay v́ bệnh hoạn không có chăn gối được, rất có thể Jeff cũng bỏ cháu đi t́m một người con gái khác. Một người như Jeff, theo ư tôi có lẽ không phải là một bạn trai tốt, không phải là một người chồng tương lai xứng đáng cho cô Quỳnh.

Thục Quỳnh có vẻ suy nghĩ, xong cô nói với anh:

- Xin bác sĩ cứ cho cháu toa thuốc đi, nhưng có thể cháu sẽ không dùng tới.

o0o

Thục Quỳnh trẻ tuổi, lại mạnh khỏe nên ít đến thăm bệnh tại pḥng mạch Quang. Măi mười tháng sau, một chiều thứ bảy, nắng ấm tại Cali, Quang dạo trên đường phố Bolsa, Little Saigon tại quận Cam. Anh thấy Thục Quỳnh tay trong tay với một thanh niên Việt Nam. Họ thật tươi vui, trẻ trung, hồn nhiên, yêu đời. Chỉ nh́n qua, ai cũng có thể biết đây là một đôi t́nh nhân đang yêu thương, đang hạnh phúc. Lâu lâu người con trai lại hôn nhẹ trên má cô gái. Họ vào tiệm sách Văn Khoa khu Phước Lộc Thọ. Quang cũng cần t́m mua vài cuốn tiểu thuyết mới tại đây. Thục Quỳnh giới thiệu người bạn của ḿnh với anh:

- Đây là bác sĩ Quang, bác sĩ của gia đ́nh em từ ngày qua Mỹ. C̣n đây là anh Tuấn, bạn trai của cháu.

Trong lúc Tuấn đang đi t́m mua sách và mua đĩa nhạc, Thục Quỳnh tâm sự với Quang:

- Năm trước, sau khi nghe bác sĩ phân tách, cháu không cho Jeff sex, Jeff đă bỏ cháu theo hai ba cô gái khác, mỗi người chỉ kéo dài vài tháng. Cháu sau đó quen và thân với anh Tuấn, anh ấy học trên cháu hai lớp.

Quang thân mật hỏi cô:

- Anh Tuấn có"đ̣i" ǵ không, cháu cần toa mua thuốc ngừa thai không?

Cô đỏ mặt:

- Anh Tuấn đôi khi thân mật, cũng có lần muốn gần gũi cháu. Nhưng cháu nói phải để dành, phải "save it" cho đêm Tân Hôn. Anh ấy bằng ḷng, không buồn giận ǵ cháu cả. Mấy đứa bạn chê cháu cổ lỗ sĩ quá, có đứa c̣n nói cháu nên trở về "sống thời ông Bành Tổ", nhưng cháu không care. Đến Hè này, anh Tuấn tốt nghiệp. Chưa ra trường anh ấy đă được một hăng lớn về Bio-Engineering ở San Diego nhận sẽ cho việc làm, đă kư contract. Chúng cháu dự định làm đám cưới vào mùa Thu này. Mời Bác sĩ và Cô dự tiệc cưới chúng cháu. Có bác sĩ và Cô tham dự, Ba Mẹ và chúng cháu sẽ vui lắm.

o0o

Quang về nhà, hai tuần sau anh làm bài nhạc vui Chiều Cali, gửi tặng cho Thục Quỳnh và Tuấn. Anh biết cả gia đ́nh Thục Quỳnh yêu mến âm nhạc, và anh đă được nghe Thục Quỳnh đàn dương cầm một vài lần, cô đàn rất khá. Anh có tặng cha cô vài đĩa nhạc do anh thực hiện, và cũng đă cho Thục Quỳnh một tập nhạc, có vài bài nhạc của anh.

Dạ Tiệc Tân Hôn của Tuấn và Thục Quỳnh, vợ chồng anh được mời tham dự. Một ngạc nhiên cho anh: trong phần giúp vui buổi tiệc, một ca-sĩ tài tử địa phương, bạn của Thục Quỳnh và Tuấn, tŕnh bày nhạc bản Chiều Cali * anh đă làm tặng họ nhiều tháng trước. Sau đó Cô Dâu và Chú Rể lại dùng bài nhạc vui Luân Vũ Ngày Tân Hôn* để khai mạc dạ vũ.

o0o

Hơn hai năm sau, vào một buổi chiều, Quang cùng Phượng, vợ anh, đi dạo bên bờ biển. Thời tiết Cali mùa Hè, ngày dài nên tám giờ tối vẫn c̣n nhiều ánh sáng. Quang thích ngắm nh́n cảnh hoàng hôn trên biển cả. Tùy theo trời quang đăng hay có mây nhiều ít, và tùy độ ẩm của không khí trên mặt biển mỗi ngày, màu sắc hoàng hôn trên biển khác nhau. Khi nhiều mây, mặt trời lặn chỉ làm một vùng mây cuối trời nổi sáng như vàng pha cùng bạc. Khi trời quang, người ta có thể thấy được mặt trời như một ṿng tṛn lửa lớn, ửng đỏ màu cam tuyệt đẹp, với đường chu vi thật rơ nét, từ từ ch́m dần xuống mặt nước biển nơi chân trời phía xa. Màu sắc chung quanh vùng mặt trời lặn cũng thay đổi từng ngày. Có khi đủ bảy màu của quang phổ: đỏ, cam, vàng, lục, xanh, chàm, tím. Có khi chỉ có ngũ sắc. Có hôm màu tím lại là màu chính của chân trời lúc hoàng hôn ...

- "Bác sĩ và Cô đang ngắm mặt trời lặn hay đang hướng về quê hương Việt Nam?"

Có tiếng cười và giọng nói phụ nữ quen thuộc phía sau. Quang và vợ anh quay lại. Thục Quỳnh và chồng là Tuấn đă ở trước mặt vợ chồng anh. Họ tươi cười, nét mặt đầy hạnh phúc. Bên cạnh là một xe đẩy, trong nôi xe là một em bé xinh xắn, với cặp mắt đen thơ ngây, mở to.

Phượng, vợ anh, ân cần hỏi han:

- Hai cô cậu có cháu bé rồi sao? Cháu được mấy tháng, trai hay gái? Cháu tên ǵ?

Thục Quỳnh hănh diện:

- Cháu trai đó Cô. Cháu gần mười tháng rồi. Cháu tên Minh. Công ty của anh Tuấn làm họ cho bảo hiểm Kaiser, nên chúng cháu không có dịp lại gặp bác sĩ tại pḥng mạch.

Vợ Quang nói:

- Cho cô bồng em bé một chút được không? Cô thích bồng em bé lắm. Bây giờ cô hết tuổi để sanh em bé được rồi!

Phượng bồng bé trai kháu khỉnh trên tay. Bé cười, không khóc dù gặp người lạ, để lộ ba bốn cái răng trắng, nho nhỏ, xinh xinh. Quang chợt nhớ tới bài học về khoa nhi đồng năm nào. Nhớ kỳ thi để lấy lại bằng hành nghề cả hơn hai chục năm về trước. Câu hỏi là em bé 12 tháng thường thường có mấy cái răng. Năm đó Quang nhớ anh đă trả lời chính xác câu hỏi này. Sách Nhi Khoa ghi rằng thông thường, em bé từ 7 tháng, cứ mỗi tháng cộng thêm một răng, đúng cho tới lúc em bé trên 20 tháng... Bé Minh 10 tháng, có ba hay bốn cái răng là đúng như "sổ sách y khoa" đă dạy.

Từ giă vợ chồng Thục Quỳnh, Quang có một niềm vui. Trong cuộc đời làm nghề thầy thuốc của anh từ nhiều năm nay, có nhiều vui buồn. Vui khi may mắn t́m bệnh chữa bệnh đúng, nhiều khi "phước chủ may thầy", giúp được một số người bệnh nặng hay có thương tích ngặt nghèo hồi phục. Buồn v́ y khoa cũng như nhiều ngành khác, rộng mênh mông, có khi do sự kém hiểu biết, do quyết định chưa đúng hay chậm trễ của ḿnh đă gây một vài tổn hại cho bệnh nhân. Lại cũng buồn v́ nhiều khi phải bó tay trước cái ṿng sanh, lăo, bệnh, tử của kiếp con người. Nhưng buổi chiều Cali hôm nay, niềm vui của anh không liên quan ǵ đến nghề nghiệp cả. Anh chủ quan tin rằng lời góp ư , không phải là việc khám bệnh kê toa của anh ba năm về trước, đă phần nào giúp cô gái Thục Quỳnh suy nghĩ sáng suốt, can đảm chia tay với người bạn trai playboy tên Jeff. Anh vui v́ thấy Thục Quỳnh bây giờ có một gia đ́nh êm ấm, hạnh phúc, bên chồng bên con.

Trần Văn Khang

(Mùa Hè 2008)
 
 

Ghi chú: Truyện ngắn Chiều Cali, có tính cách tiểu thuyết, nhiều hư cấụ. Nếu tên họ và hoàn cảnh các nhân vật trong truyện có sự trùng hợp ngoài đời, chỉ là do ngẫu nhiên, ngoài ư muốn của người viết.

*Mời nghe nhạc bản Chiều Cali

https://www.youtube.com/watch?v=sP2CldnoVHM&list=PLXRqSoCAhHBtiSvxhGzRSOkJeYbRr0uDn&index=29

và bài Luân Vũ Ngày Tân Hôn

https://www.youtube.com/watch?v=ao0KWDdlgfk&list=PLXRqSoCAhHBtiSvxhGzRSOkJeYbRr0uDn&index=28

Nhạc và Lời: Khanh Phương (Trần Văn Khang)