BÊN NHAU TRONG MỘT NGÀY NẮNG ĐẸP:

MỪNG CON GÁI ĐÀN ANH LÊ VĂN DANH

QUA CƠN HOẠN NẠN

 

Trưa thứ Bảy, ngày 1 tháng 8 năm 2026, trời Nam California đẹp đến lạ. Bầu trời xanh không một gợn mây. Dù nhiệt độ ngoài trời lên đến 90, từng cơn gió mát vẫn thổi qua khu vườn sau nhà, làm cho không khí trở nên dễ chịu, như thể thiên nhiên cũng muốn góp phần vào niềm vui của mọi người hôm ấy.

Tôi đă chuẩn bị hai bàn dài ngoài sân sau, mỗi bàn mười ghế, phủ khăn và che bằng chiếc dù lớn. Ngoài ra, c̣n một bàn khá lớn nằm ngay viranda mát mẻ. Nh́n từ xa, khung cảnh vừa khang trang, vừa ấm cúng - như một buổi họp mặt gia đ́nh lớn. Có bia lạnh, rượu đỏ, soda, nước suối trong chai được ngâm sẵn trong thùng đá, chờ những người bạn thân quen đến nâng ly mừng một tin vui mà ai chúng tôi chỉ vừa được biết mấy ngày hôm trước. Các phu nhân chọn ngồi trong nhà cho mát, v́ máy điều ḥa chạy nhẹ nhàng, giữ không khí dễ chịu. C̣n ngoài sân, nhóm đàn ông tụ họp ở sân sau, tiếng nói cười rộn ră, ánh mắt ai cũng sáng lên niềm vui chân thành.

Niềm vui ấy đến từ một tin rất đặc biệt: trưởng nữ của anh Lê Văn Danh, khóa 2, một đàn anh thân thiết trong Hội Y Khoa Huế Hải Ngoại - người mà vợ chồng tôi xem như ruột thịt — vừa qua một cuộc giải phẫu ghép thận thành công tại UC Davis. Sau hơn sáu năm tự làm peritoneal dialysis tại nhà trong khi vẫn đi làm việc như b́nh thường, dù bao biến chứng, như nhiễm trùng nguy hiểm, cuối cùng cô ấy đă có được một sự sống mới. Một quả thận từ một người xa lạ, nhưng lại mang đến cho cá nhân cô, gia đ́nh cô, cha cô và gia đ́nh em gái cô một phép nhiệm màu mà ai trong chúng ta cũng cảm nhận như có bóng dáng Chị — người Đàn Chị đă rời xa chúng ta từ tháng 5, 2019, v́ căn bệnh Polycystic Kidney Disease.

Để mở đầu buổi tiệc, tôi thay mặt cho các bạn đồng môn hiện diện nói lên lời mừng anh (và Chị nơi chín suối) đồng thời nhờ anh chuyển lời mừng đến con gái của anh. Giữa tiếng nói cười của bạn bè, tôi nh́n anh đứng lặng một lúc trước khi nâng ly. Giọng anh nghẹn lại, nhưng ánh mắt th́ sáng lên một niềm hạnh phúc mà tôi biết anh đă chờ đợi từ rất lâu. Anh nói, chậm răi mà tha thiết “Có cả khối vàng trong tay cũng không hạnh phúc bằng chuyện con gái của ḿnh được ghép thận thành công.”

Câu nói ấy làm mọi người lặng đi. Không ai nói thêm lời nào, nhưng ai cũng hiểu: đó không chỉ là niềm vui của một người cha, mà c̣n là nỗi nhẹ nhơm sau bao năm tháng lo âu, hy vọng, cầu nguyện, nhất là sau những đêm dài trăn trở khi con gái anh vẫn tiếp tục đối diện với chứng bệnh, đối diện với các biến chúng trong khi vẫn chờ đợi một ơn mầu.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt h́nh dung đến bóng dáng Chị - một đàn chị đă tận lực sát cánh với Ban Chấp Hành Hội Y Khoa Huế Hải Ngoại trong gần cả 4 thập niên qua. Chị là rường cột, là linh hồn của Hội. Là gạch nối của nhiều khóa, nhiều thế hệ. Chị có công gây dựng Hội vững mạnh, đoàn kết và thân t́nh. Chị xuất sắc, hoàn hảo trong nhiều công việc của Hội dù chỉ đảm nhận chức vụ khiêm nhường trưởng ban tương tế xă hội. Nên tân chủ tịch nào cũng luôn yêu cầu Chị tiếp tục tại chức.  Nhà anh chị thường xuyên đón tiếp các đồng môn từ xa, như Canada, Pháp, Na Uy, Úc, VN và các tiểu bang khác đến Cali chơi, nhất là trong những kỳ Đại Hội YKH Hải Ngoại. Anh Chị luôn hào sảng tổ chức tại nhà những tiệc Tiền Đại Hội, Hậu Đại Hội, và bao nhiêu tiệc to tiệc nhỏ chiêu đăi, nâng đỡ tinh thần các đàn em mới định cư sau này tại Hoa Kỳ. Bao nhiêu là chân t́nh, bao nhiêu là tấm ḷng bỏ ra cho các đồng môn vui chơi, gặp nhau và đoàn kết.  V́ vậy lời kêu gọi của Chị rất nặng kư, những đồng môn lớn nhỏ, xa gần, sẵn ḷng giúp chị một tay khi Chị kêu gọi gây quỹ từ thiện giúp các nạn nhân thiên tai trong nước Mỹ cũng như trên thế giới, kể cả Việt Nam - như Katrina, Tsunami Nhật Bản, Sangxen ở Việt Nam, đến Hải Yến ở Phi Luật Tân… giúp các Thương Phế Binh VNCH tại quê nhà mỗi năm, ngay cả giúp các Veterans Mỹ, và giúp các đồng môn tại Hoa Kỳ lẫn ở quê nhà có hoàn cảnh khó khăn. Số tiền $234,685.00 mà quỹ xă hội của Hội thâu nhận và phân phối cho các đối tượng trên, kể từ năm 2005 cho đến năm trước khi chị mất, cho chúng ta thấy được cách làm việc đầy trách nhiệm và ḷng bao dung của một đàn Chị từng là trưởng đoàn Hướng Đạo tại Huế.

Khi viết những ḍng chữ này, tôi nhớ vào giữa tháng 5, 2019, vợ chồng chúng tôi bỗng cảm thấy nóng ruột, đứng ngồi không yên, sau khi nhận tin Chị nhập viện. Chúng tôi nhanh chóng quyết định lái xe đi San Jose vào sáng sớm ngày thứ Tư, 22 tháng 5, 2019. Đến thẳng BV. Kaiser, chúng tôi ngồi lại với Chị đến cuối ngày, xót xa thấy Chị ốm đi rất nhiều. Da sạm đen và đầy vẻ mệt mỏi. Chị giao lại cell phone cho con gái, nói Mạ có thấy ǵ nữa mô, nhưng vẫn tỉnh táo và lạc quan cho biết trong vài ngày tới BV sẽ cho Chị xuất viện và điều trị lọc máu tại nhà. Tất cả tiếp liệu y tế đều sẵn sàng, kể luôn cả người săn sóc thuê riêng cho Chị. Chị thoải mái lắng nghe chúng tôi kể chuyện các bạn YKH và nhiều chuyện trên trời dưới đất. Trưa hôm ấy, Minh Châu có được cơ hội đút chị Châu ăn từng muỗng. Chị ăn và uống khá hơn mọi lần khác, ước ǵ có được một chút muối trong thức ăn. Chiều đến, chúng tôi theo Chị vào pḥng lọc máu, ngồi cạnh giường trong khi Chị thiêm thiếp trong suốt gần 3 tiếng đồng hồ. Sau khi đưa Chị về lại pḥng, chúng tôi nấn ná thêm khoảng mươi phút trước khi chào Chị và anh Danh, rồi ra về sau 9 giờ tối, để Chị nghỉ ngơi và chúng tôi c̣n lái về lại nhà vào sáng sớm ngày mai. Không ngờ đó là lần cuối cùng vợ chồng chúng tôi được gặp Chị.

Trưa ngày Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2019,khi đang sửa soạn cho cháu Bồ Câu vào giường ngủ trưa, tôi bỗng chợt thấy một con bướm ngài màu đen, to bằng 2 ngón tay, nhẹ nhàng đập cánh bay thoáng dọc theo chiều dài của tấm kiếng trong pḥng tắm. V́ bấy giờ đang đỡ cháu bước rời pḥng tắm đến giường ngủ, tôi chỉ biết nh́n theo bướm ngài vụt biến mất ở cuối đầu kia của tấm kiếng. Sau khi cháu vào giường tôi chạy vào pḥng tắm cố t́m bướm ngài, nhưng không thấy. Tôi vội cho vợ ḿnh biết hiện tượng như vậy. Khoảng một thời gian ngắn sau đó, tôi nhận được tin buồn qua điện thoại cho biết Chị vừa qua đời tại BV, sau khi nhập viện lại vào sáng hôm nay. Tôi đứng lặng không nói được lời nào. Trong ḷng tôi chỉ có h́nh ảnh con bướm ngài màu đen ấy - như một lời chào cuối, như một dấu hiệu linh thiêng mà Chị gửi cho tôi khi Chị rời cơi đời.

Qua sáng hôm sau, 27 tháng 5, 2019, tức ngày thứ Hai của Memorial Day, khi đang lục t́m một tấm h́nh đẹp nhất của Chị cho cáo phó, tôi lại chợt nh́n thấy con bướm ngài, màu sắc và h́nh dáng y như hôm qua, bay nhẹ nhàng bên trong cửa sổ lớn nh́n ra balcon ngay cạnh bàn tôi đang ngồi gơ gơ trên phím. Tôi muốn với t́m cell phone chụp tấm h́nh, nhưng không kịp v́ bướm ngài đă biến mất ở cuối cửa sổ. Tôi vội chạy đến mở màn cửa cho thêm ánh sáng, nhưng không thấy bướm ngài. Với một chút ớn lạnh chạy dọc theo cột sống, tôi bước xuống lầu vào pḥng bếp, kể cho vợ hiện tượng bướm ngài màu đen xẩy ra lần thứ hai. Sau đó, tôi chia sẻ hiện tượng bướm ngài với Bửu Phụng khi tôi nhờ Phụng t́m thêm những tấm h́nh đẹp của Chị từ trong album của Hội. 

Biết con người của chị Tinh Châu như vậy, và viết những ḍng chữ trên, để mọi chúng ta, những bạn hiện diện trong ngày 1 tháng 8 này cũng như các anh chị em trong Hội thấy rơ tinh thần thiện chí và ḷng thương người của Chị đă được Ông Trời nh́n thấy và bồi đáp, ban lại một ân sủng đặc biệt cho con gái đầu của Chị, vượt qua được giai đoạn ngặt nghèo của chứng bệnh, để sống mạnh với người chồng và 4 con trong nhiều năm tới. Một phần thưởng chính đáng nhận được từ nhân quả của một người mẹ từng sống “đẹp”.

Giờ đây, không khí buổi tiệc trở nên sinh động theo một cách rất riêng. Sau khi mọi người nâng ly rượu đỏ mừng anh Lê Văn Danh và con gái của anh đang trên đường b́nh phục tốt đẹp, và với sự hiện diện của bạn Lê Văn Hiệp, vốn là một Fellow về Nephrology tốt nghiệp từ UC San Diego - một con người hiền ḥa, uyên bác, và luôn sẵn ḷng chia sẻ kiến thức y khoa và cả chính trị với anh em chúng tôi, mọi người thay phiên nhau bắt đầu đặt những câu hỏi rất thiết thực về chứng bệnh Polycystic Kidney Disease, về suy thận, về các phương pháp ghép thận, về các ưu tiên ghi danh để được nhận ghép thận, về các loại máu ảnh hưởng lên ghép thận, về những nguy cơ hậu phẫu, và về các loại thuốc chống rejection (thải ghép) mà bệnh nhân có thể phải dùng suốt đời….Bạn Hiệp từ tốn giải thích rơ ràng từng vấn đề một. Giọng anh chậm, rơ ràng, mang phong thái của một người thầy thuốc đă quen “đứng lớp”. Những kiến thức YK bạn Hiệp đưa ra chia sẻ, cảm thông, hiểu sâu về hành tŕnh gian nan mà con gái anh Danh đă, vừa và sẽ phải vượt qua. Mọi người tiếp tục đứng quanh bàn lớn trong nhà, tham dự một free seminar tại chỗ - một loại seminar với questions and answers, đầy t́nh thân, đầy tiếng cười, và đầy sự quan tâm chân thành dành cho gia đ́nh đàn anh Lê Văn Danh. Không khí ấy thật đặc biệt: hàn lâm nhưng không xa cách, khoa học mà đầy nhân ái, và đặc biệt: ngắn gọn, minh chứng, rất t́nh nghĩa.

Sau khi cám ơn bạn Hiệp chia sẻ những kiến thức chuyên môn, tôi không quên mừng vợ chồng Hiệp vừa có thêm một cháu ngoại thứ hai, hơn hẳn vợ chồng chúng tôi với chỉ một cháu ngoại, dù Hiệp là đàn em sau tôi đến 6 năm.

 Để chuẩn bị cho buổi tiệc đặc biệt này, vợ tôi đă ưu ái dành nhiều th́ giờ sửa soạn và nấu những món ăn mang đậm hồn Huế - với vài món mà chỉ những người lớn lên ở Huế trước 1975 mới thật sự hiểu hết giá trị của chúng. Ngoài Xúp Măng Cua, thanh, ngọt, mở đầu trang nhă, có món Gỏi Vả trộn tôm thịt, một món Huế hiếm thấy trên bàn tiệc, nhờ những trái Vả vợ chồng tôi  tự tay hái và mang về từ Florida, rồi món Thịt Hon màu vàng với đậu phụng và những móng gị và khoanh gị lóc, ăn với Xôi, một món ăn sáng ưa chuộng của sinh viên Y Khoa Huế chúng tôi ngày xưa, ở trong quán nằm ngay trước Bưu Điện - món này được biết gần như thất truyền, như qua lời chia sẻ của bạn Vơ Đại Lợi “tui về Huế nhiều lần t́m ăn món này mà hoàn toàn không c̣n nữa”. Riêng phần tôi, tôi tự tay nấu món chè Đậu Ván Đặc, có hơi công phu một chút, nhưng đậm t́nh Huế, cũng như tự tay “mỗ”  một trái Mít lớn, nặng 30 lb, để lóc ra thành từng múi “thơm như múi Mít” sẳn sàng cho thực khách.

Các bạn tham dự cũng mang đến nhiều món ngon khác: gà xé bóp (không biết bóp trên hay bóp dưới), xôi hông và xôi đậu xanh, nem công chả phượng, bánh ướt thịt nướng, bánh ướt tôm chấy, bánh lọc trần và bánh lọc lá, bánh Paté Chaud đặc biệt từ San Diego… cùng với nhiều loại trái cây, và bánh Măng cho phần tráng miệng - món khiến ai cũng trầm trồ, ngậm trong miệng chưa dám nhai liền- v́ ngon và quá hiếm. Tất cả các món ăn dọn trên bàn lớn trong nhà làm cho bàn tiệc trở thành một bức tranh đầy màu sắc, đầy hương vị.

Nh́n ra sân sau, nắng vẫn gắt, hai bàn phủ khăn, chiếc dù lớn che nắng, dành cho quư phu quân; bên trong nhà với quư phu nhân, đâu đâu cũng vang tiếng cười nói, lời khen món ăn ngon, tiếng mời chào rót rượu ngon, tôi chợt thấy rơ một điều: buổi tiệc hôm ấy không chỉ là bữa ăn, hay một hội ngộ bỏ túi. Nó là một nghi lễ của t́nh thân. Một ngày mừng con gái anh Danh được ghép thận thành công. Một ngày xúc động của tái sinh. Một ngày của ḷng biết ơn. Một ngày chia sẻ niềm vui riêng thành t́nh vui chung. Một ngày của t́nh đồng môn mà t́nh nghĩa khó phai. Tôi tự thưởng cho ḿnh mấy điếu thuốc lá, do bạn Chi và Tiên đem đến đầu độc nhau- hút cho bổ phổi và tim căng ra v́ niềm vui đang được chia sẻ! Vui sống lại những giây phút thanh xuân trong tâm hồn.  

Anh Lê Văn Danh ngồi đó, giữa bạn bè, giữa những người đă cùng anh chị đi qua mấy chục năm sinh hoạt Hội, mấy chục năm gây quỹ, mấy chục năm chia sẻ buồn vui. Ánh mắt anh thỉnh thoảng sáng lên một niềm hạnh phúc mà tôi biết anh đă chờ đợi từ rất lâu. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi lại thấy bóng dáng Chị - người đàn chị mà tôi đă từng được sát cánh trong mọi sinh hoạt chung, người đă gieo vào Hội Y Khoa Huế Hải Ngoại một tinh thần nhân ái, giúp nối kết anh em cựu sinh viên YK Huế thành một gia đ́nh lớn, mà đến hôm nay vẫn c̣n đó, dù có co lại phần nào.

Sau khi các phu nhân thỏa măn với những câu chuyện “giờ mới biết, giờ mới mở ḷng kể cho nhau”, vui nhất là những chuyện “tố” chồng – là những chuyện từng kể như cơm bữa – tôi nghe nhưng không dám thêm dầu mỡ và cũng không dám nói “th́ quư bà cũng từng làm quư phu quân băng khoăng khi quư bà bị chứng menaupose trong mấy năm, và rằng tội cho quư ông chồng về già ai mà không chướng, trở gió thường xuyên. sau khi nhóm quư ông uống thêm vài ngụm bia Corona mát lạnh và lai rai thêm vài điếu thuốc lá, mọi người ra về, chia nhau mang theo những thức ăn c̣n trên bàn (quá nhiều, v́ có những 8 người phút chót không đến được), và hẹn ngày tái ngộ - cuộc đời đó có bao lâu mà… hững hờ!! Một ḿnh trong sân sau, nh́n hai chiếc bàn đă dọn bớt, nh́n chiếc dù lớn vẫn c̣n che nắng, và nghe gió Nam California thổi nhẹ qua vườn, tôi chợt nghĩ: Có những ngày không cần phải ghi vào lịch sử, nhưng sẽ sống măi trong ḷng người. Buổi trưa hôm ấy là một ngày như thế. Một ngày nắng đẹp. Một ngày của t́nh thân. Một ngày mà chúng tôi, những người con Y Khoa Huế xa xứ, đă bên nhau để mừng một sự hồi sinh, và để nhớ về một đàn chị đă để lại cho đời quá nhiều thương mến.

Quư bạn mến, tôi ráng viết nhanh bài này để kịp đăng vào Mục 99 Độ thứ Sáu, ngày 7, 2026. Như để gởi đến các bạn một chút t́nh người, để sưởi ấm một chút t́nh đồng môn. Với sự mong ước Mục 99 Độ luôn tạo ra một không gian đặc biệt, văn hóa và phong phú, với những bài viết mới, mà mỗi bài viết là một câu chuyện, mỗi câu chuyện là một đóa hoa, và mỗi đóa hoa là một cách ǵn giữ kư ức, nghĩa t́nh, là nhịp cầu nối kết giữa anh em chúng ta.

Mong bài viết này sẽ “chạm” vào ḷng của nhiều bạn đọc. V́ đây không những là câu chuyện ghép thận nhân bản, của Ơn Trên ban phước lành cho anh Lê Văn Danh và con gái của anh, mà c̣n là câu chuyện về t́nh đồng môn sâu đậm như gịng sông Hương, v́ những kư ức sống lại với những món ăn rất Huế, và v́ ḷng thương nhớ đến đàn chị Nguyễn Tinh Châu vẫn c̣n đầy.

Rất tiếc anh em chúng tôi quá vui trong buổi tiệc nên hoàn toàn quên chuyện chụp h́nh – dù bạn Ḥa “cụt”, phó nḥm chính thức của Hội, có mặt từ đầu tiệc cho đến cuối. Tôi có than phiền về chuyện bài viết không có tấm h́nh nào, th́ được trả lời như sau “đồ ăn ngon quá nên ai cũng lo ăn, quên luôn chụp h́nh - Mà thôi, chụp lui chụp tới th́ cũng những mặt mẹt có trên mạng lưới Hội quá nhiều lần. Chụp nữa mắc cỡ lắm!” Hết noái. V́ vậy, xin tóm tắt tên các đồng môn có mặt: anh Lê Văn Danh, anh Nguyễn Chi, vợ chồng Vơ Đại Lợi, Lê Văn Hùng, Bửu Phụng, Phan Chánh Đức, Nguyễn văn Ḥa, Bảo Tiên, Lê Văn Hiệp, Hồ Ngọc Ánh.

Cũng rất tiếc bạn Hồ Đăng Thuận không đến được v́ bất ngờ bị chứng retinal detachment của con mắt bên trái – chắc không phải v́ bị một quả đấm của nàng vào ngay con mắt - đang nằm chờ mổ. Chúc bạn Thuận gặp được bác sĩ mát tay và chóng hồi phục. Chúng ta lại có dịp ăn mừng với nhau nữa.

Cho phần kết, tôi không thể quên cám ơn Bà Xă ḿnh luôn ch́u chồng, song hành với tôi trong mọi sinh hoạt bên ngoài – đặc biệt những sinh hoạt liên hệ đến Hội Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tấm h́nh trong pḥng ăn nhà chúng tôi không những biểu hiện cho tinh thần hiếu khách, mà c̣n dành nhiều t́nh thương mến cho mọi thực khách đến với chúng tôi.

 

 

Vĩnh Chánh.

Ngày 6, tháng 8, 2026